VỀ VỚI ANH, EM NHÉ!




EM ƠI,
Vậy là em đã xa anh nhiều năm rồi. Cái ngày em ra đi lên chốn thành đô để tìm 1 tương lai tươi đẹp. Nơi đó sôi động nhiều cơ hội công ăn việc làm, có thể giúp em thăng quan tiến chức và chắp cánh ước mơ cho em. Thành phố đèn hoa rực rỡ phố xá đông vui, tấp nập người xe như những ngày hội. Em háo hức, say mê và cuốn đi theo những tiến gọi mời hấp dẫn.

Rồi em cũng thành danh, em được học, được làm, được hòa mình trong cái bầu không khí náo nhiệt chốt thị thành. Em đắm chìm trong những cuộc vui và dấn thân theo cuộc sống hiện đại. Thực sự nó quá tuyệt vời với em.

Và cũng như em, nhiều người cũng ôm những giấc mơ hoa, những trải nghiệm cuộc sống thú vị và đẳng cấp. Họ cũng ra đi tìm kiếm một tương lai sáng lạn. Tất cả em và họ hòa mình vào nhịp sống hối hả của chốn thị thành, chen chúc nhau trên đường và hỳ hà hì hụt lội qua những dòng nước ngập của triều cường.

Vì quá đông đúc nên tất cả cạnh tranh nhau từng li từng tí. Cạnh tranh nhau trong công việc, cạnh tranh nhau nơi sinh sống và cạnh tranh nhau từng mét đường mỗi sáng đi làm và mỗi chiều hối hả về nhà trong cảnh kẹt xe đông đúc. Và cũng từ đó, cơm áo gạo tiền làm em xác xơ, mệt mỏi và chán chường. Em đã thấm nổi vất vả cuộc đời.

Và hôm nay, dịch bệnh đang hoành hành khắp quê hương đất nước. Em căng mình phòng chống và sống trong nỗi lo sợ. Em sợ rằng, công ty sẽ đóng cửa và em ko có việc làm đồng nghĩa em ko có tiền sinh sống và lo cho gia đình. Em lo sợ không biết đến bao giờ dịch mới tan và tìm kiếm lại ánh hào quang xưa. Em lo sợ sau dịch em có còn được hoàng tráng như những ngày thơ mộng hôm qua không. Em sợ mất tất cả nên em sống trong tuyệt vọng. Nỗi đau lớn hơn là, em sợ rằng nếu em hoặc ai đó trong gia đình dính vi rút thì em sống sao đây. Một không gian xám xịt bao trùm lên tâm trí em. Em ngỡ rằng như 1 giấc mơ, khi tỉnh giấc em sẽ thoát khỏi tâm trạng sợ hãi đó.
Nhưng không em à. Đó là sự thật, một sự thật hiện hữu mà cả đời này em chưa bao giờ hình dung và tưởng tượng. Tất cả những gì em mơ ước, cố gắng dấn thân theo đuổi lúc này cũng chả có ý nghĩa gì. Thực sự em hoang mang ko lối thoát.

Em ơi! Không sao em nhé
Có anh vẫn đón chờ em về từng ngày. Em hãy về lại quê hương mình đi, nơi em sinh ra cất tiếng khóc chào đời. Em chập chững bước đi trong vòng tay yêu thương của cha mẹ và anh chị em. Em đã có tuổi thơ đẹp đẽ hồn nhiên cùng lũ bạn quanh nhà. Em có thầy cô, bạn bè và mọi mối quan hệ tốt đẹp. Ký ức đó em còn nhớ hay ko?

Lúc này, em hoang mang lo sợ, em chùn chân mỏi gối tha hương cầu thực. Lúc này bệnh dịch đang rình rập cướp em và mọi thứ của em. Nhưng vẫn còn anh chào đón em trở về, để em được vui trong vòng tay của bạn bè, gia đình và quê hương bình yên.

Em về đi. Anh tặng em món quà tuyệt vời nhất mà vũ trụ đang ban cho anh. Anh sẽ giúp em sống lại những giấc mơ đẹp ngày nào. Anh trao em cơ hội để có nhiều niềm vui, ý nghĩa cuộc sống và sự yêu thương chân thành. Từ đó em sẽ tươi trẻ hơn, nhiệt huyết hơn và tràn đầy năng lượng. Em sẽ sống những ngày bình an cùng anh, cùng với cộng động trong tình yêu thương và sẻ chia. Em tìm lại được chính mình.

Về với anh, em nhé
Món quà đó chính là JFE. Dù em ở quê em cũng được sống và theo đuổi giấc mơ tuyệt vời của em. JFE cho em tất cả những điều đó. JFE đồng hành cùng em suốt cuộc đời. Mang đến cho em nụ cười hạnh phúc và tình yêu thương. JFE giúp em đạt được những gì em mong muốn.
Về với anh, em nhé.

JFE đang chào đón em hàng ngày. Em nhé

tương tác qua facebook nhé:



2 nhận xét: